Monthly Archives: August 2012

Tội ác của nhà cầm quyền Đà Nẵng với Cồn Dầu và sứ mệnh của Giáo Hội

Những ngày vừa qua, sự kiện giáo xứ Cồn Dầu được sự chú ý của dư luận khi nhà cầm quyền Đà Nẵng đánh đập, bắt giữ người dân vô tội và gây nên cái chết thương tâm  với một tín hữu Công Giáo là  anh Tôma Nguyễn Thành Năm. Những động tác này nằm trong âm mưu khủng bố nhằm cướp đoạt tài sản, đất đai của một xứ đạo đã có gần 100 năm tuổi.

Điều này  đã  thu hút sự quan tâm không chỉ người yêu Công lý  trên toàn thế giới mà còn cả nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam-  kẻ chủ mưu và phải chịu trách nhiệm gây nên thảm kịch đau thương cho người dân Cồn Dầu. Với những phản ứng mạnh mẽ trên thế giới, nhà cầm quyền CSVN đã cho người phát ngôn Bộ ngoại giao lên chối leo lẻo tội ác mà nhà cầm quyền Đà Nẵng đã gây ra. Sự kiện này đã được các phương tiện truyền thông đưa tin.

Đà Nẵng vùng đất có con Sông Hàn, cầu Cẩm Lệ thân thương, nhiều nhà văn, nhà thơ đã tốn nhiều giấy mực để viết về địa danh này với cảnh thiên nhiên đẹp và  con người thân thương,  trìu mến, qua những câu thơ, câu hò tha thiết vẫn còn đó. Nhưng hôm nay, khi nhắc đến Cồn Dầu, người ta cũng phải mất nhiều giấy mực để kể lại thảm kịch đau thương người dân Cồn Dầu phải chịu dưới sự bạo tàn của nhà cầm quyền Việt Nam.

Thương cho Giáo dân Cồn Dầu

Đã hơn  35 năm, sau cái ngày mà người ta gọi là  thống nhất đất nước đó. Cũng từ ngày ấy,  bao nhiêu đau thường mà người dân Việt Nam phải chịu, bao nhiêu oan khiên ngang trái người dân Việt  phải ngậm đắng nuốt cay, phải  gồng mình chịu đựng trước cách hành xử ngang ngược của nhà cầm quyền Việt Nam, đau đớn hơn là không có quyền kêu cứu và bám víu vào ai, dẫn đến một thảm họa cho dân tộc là  nỗi sợ hãi thống trị mọi tầng lớp trong xã hội Việt Nam.

Chúng tôi về với Cồn Dầu, Đà Nẵng,  tất cả những  đau thương  ấy thật sự đang hiển hiện nơi một xứ đạo. Mặc dù, tinh thần giáo dân Cồn Dầu trước đây hết sức mạnh mẽ và xứ đạo này đã có bề dày lịch sử trong lòng Giáo hội  80 năm.

Cảm giác đầu tiên tới đây là tưởng chừng Cồn Dầu bình yên, nhưng điều ấy sẽ tan biến ngay sau vài phút và thay vào đó là một Cồn Dầu đang trong cơn nguy khốn.

Cồn Dầu chỉ là sự bình yên giả tạo. Đó cũng là khẳng định trong bài viết  “bình yên giả tạo và nỗi đau của người dân Cồn Dầu” của tác giả Hà Thạch và chúng tôi đều có chung một cảm giác như tác giả Joseph Nguyễn Hưng An trong bài” Thông điệp từ giáo xứ Cồn Dầu.” Đứng trên đất Cồn Dầu, ngẫm nghĩ lại các thông tin và bài viết về Cồn Dầu trước đây. Chúng tôi tiếp tục khẳng định những điều đó đang xảy ra nơi giáo xứ Cồn Dầu thân thương. Nơi đây, bóng dáng của bạo lực vẫn còn đó. Bóng dáng của những kẻ côn đồ đang thấp thoáng trong nỗi sợ hãi của người dân Cồn Dầu. Chính vì lẽ đó, người dân Cồn Dầu không giám kêu cứu.

Một câu hỏi đặt ra cho nhiều người khi về Cồn Dầu: Tại sao người dân Cồn Dầu nơi đây họ không dám tiếp xúc với bất cứ ai? Bởi đằng sau đó là việc công an sẵn sàng lôi bất cứ ai về đồn, đánh đập tàn bạo, tra tấn dã man rồi cuối cùng bắt ký vào một tờ giấy: “Không bị đánh đập, tra tấn và không được nói với ai.”

Chúng tôi vào Cồn Dầu, trên đường chúng tôi đi, tới đâu, chúng tôi cũng nhận được sự đáp lại bằng ánh mắt nghi ngại, lo âu… Một người dân Cồn Dầu tâm sự với chúng tôi:”Anh ạ, ngay sau cái vụ đám tang cụ bà Maria Đặng Thị Tân,  công an đã bắt rất nhiều người. Có khoảng một trăm người bị công an giam giữ và sau đó họ thả về.Tất cả những người này đều bị phạt tiền từ 1 triệu rưỡi tới 3 triệu đồng, có những người lên đến 5 triệu đồng. Hiện nay, Công an đang giam giữ 6 người”

Tội nghiệp cho người dân Cồn Dầu đã nghèo lại bị nhà cầm quyền vơ vét đi khoản tiền người dân chắt chiu được từ những giọt mồ hôi và nước mắt  mà họ làm nên.  Đáng thương cho một số người dân, nếu có trong tay  từ 1 đến 3 triệu đồng thì hạnh phúc lắm thay. Nhưng than ôi! họ phải chạy điên chạy đảo vay mượn khắp nơi để có khoản tiền đó nộp cho nhà cầm quyền. Tội của họ cốt lõi cũng chỉ vì đi đưa tiễn người đã khuất.

Một câu chuyện khác: “Khi nhà cầm quyền đánh đập và bắt giữ đông đảo người dân Cồn Dầu đi đưa tang cụ bà Maria Đặng Thị Tân. Trong cuộc hỗn  loạn như thế, một chị phụ nữ vì tưởng rằng,  mẹ của mình đang bị công an bắt đi nên chạy theo và khóc để đòi mẹ . Sau đó, chị cũng bị mang  đến trụ sở công an và họ  đã phạt chị số tiền là  50.000VND . Tội của chị là vì đã khóc.” Một giáo dân kể lại cho chúng tôi.

Vậy, có luật pháp nào trên thế giới và ngay trong nước việt Nam cấm con người bày tỏ cảm xúc vui buồn của mình? Phải chăng nhà cầm quyền Đà Nẵng không nhung vi phạm nhân quyền mà con trở thành một kẻ cướp trắng trợn, như đang chà đạp lên luật pháp bất chấp lương tri?

Với cách hành động bất chấp tình người, chà đạp lên luật pháp của nhà cầm quyền Đà Nẵng nên họ đã khủng bố, hành hạ thể xác và áp bức tinh thần người dân Cồn Dầu:“ Sau sự kiện đám tang bà Maria Đặng Thị Tân.  Mỗi tuần 7 ngày, hầu như ngày nào công an cũng yêu cầu đông đảo người dân Cồn Dầu lên trụ sở công an làm việc, chỉ trừ thứ 7 và chủ nhật thôi anh ạ. Khi phải gọi lên làm việc  thì họ “dạ” rất nhanh và mau lẹ đến trụ sở Công an. Nếu không, thì họ lãnh đủ.” Một giáo dân Cồn Dầu chia sẻ với chúng tôi trong nỗi đau đớn, thất vọng ê chề.

Đau đớn hơn nữa khi nỗi sợ hãi đe dọa và hủy diệt nét đẹp truyền thống dân Việt

Trước đây, tình làng nghĩa xóm của người dân Cồn Dầu thật tha thiết, mặn nồng. Họ thường đến thăm hỏi động viên nhau trong cuộc sống hằng ngày. Đây là một văn hóa đẹp của người dân vùng quê Việt Nam. Nhưng kể từ khi bạo tàn tràn ngập xứ Cồn Dầu thì thói quen này đang bị đóng băng. Chính sách chia để trị rõ ràng đang phát tác tại đây. Một phụ nữ nói: “Họ là anh em của nhau, là bạn bè thân hữu, hàng xóm của nhau và họ muốn chia sẻ cho nhau nhiều lắm trong cuộc sống nhưng lại sợ công an đang cài cắm kết tội là tụ tập để tổ chức chống lại chính quyền nên họ chỉ nhìn nhau trong một giới hạn bởi bức tường sự sợ hãi” Chính điều này nhà cầm quyền Đà Nẵng đang lập thêm  thành tích về tội ác gây nên cho người dân Cồn Dầu?

Sự kiện Cồn Dầu nhớ lại  sự kiện Thái Hà.

Nhà cầm quyền Đà Nẵng đã rất thành công cùng với công an một số tĩnh thành như tại Bắc Giang, Tĩnh Gia- Thanh Hóa… là gây nên cái chết cho người dân Việt để cướp bằng được đất đai của họ cho một nhóm nhà tư bản, lập thành tích cho việc chào mừng Đại hội Đảng?.

Đà Nẵng đã có thành tích vang dội là cướp xác người chết, đánh đập người sống, phá nát truyền thống văn hóa lâu đời ở đây là yêu thương đùm bọc lấy nhau và  gây nên cái chết đau thương với một tín hữu Công Giáo là anh Tôma Nguyễn Thành Năm vào ngày 3/7 vừa qua. Hiện tại, nhà cầm quyền còn giam giữ sáu người dân Cồn Dầu, nay đã gần hơn 3 tháng.

Chúng tôi hỏi: ” Tại sao công an chỉ giam giữ 6  giáo dân, trong số đông đảo người đi đưa tang  cụ bà Maria Đặng Thị Tân”. Một người dân Cồn Dầu suy nghĩ một lúc sau và trả lời: “Em cũng không hiểu được anh ạ. Nếu có tội thì toàn bộ người tham dự đám tang Cụ Bà là nhà nước kết tội hết. Nhưng, đây là những người đã từng đấu tranh cho Cồn Dầu tồn tại

Nghe câu chuyện đến đây,  tôi mới liên tưởng đến sự kiện Thái Hà hồi năm 2008 mà Cha Phêrô Nguyễn Văn Khải kể lại cho anh em chúng tôi. Ngài hỏi anh công an Hà Nội: “Vì sao các anh chỉ bắt có 8 người trong hàng ngàn người đi cầu nguyện tại Linh Địa”. Anh Công an trả lời một cách hết sức ngô nghê: “Giống như một đàn gà được thả ra, khi tóm được con nào thì con ấy phải chịu”.

Phải chăng  8 giáo dân Thái Hà cách đây hai năm hay 6 nạn nhân tại Giáo Xứ Cồn Dầu hiện nay không may cho họ, khi đã và đang cùng chịu chung cảnh ngộ đáng thương trong một lập trình: “Gây rối trật tự công cộng” của nhà cầm quyền sẽ kết tội cho người dân. Điều này thì chính quyền Hà Nội, Đà Nẵng hay bất kỳ một nơi nào trên nước Việt Nam  cũng theo một khuôn mẫu chung là vậy, khi người dân kêu kiện hay các vấn đề liên quan đến đất đai… Bản án “gây rối trật tự công cộng và chống người thi hành công vụ” sẵn sàng được thi hành dành cho người dân lành.

Phiên tòa bất công xét xử 8 giáo dân Thái Hà với tội danh” gây rối trật tự công cộng” đã thu hút hàng ngàn người yêu công lý đi dự và đòi vô tội cho anh em mình.

Tại sao sự kiện Thái Hà lại thu hút đông đảo người  tham dự phiên tòa đi bộ cả chục cây số như thế?.

Người dân Tổng Giáo Phận Hà Nội nói riêng và những người yêu công lý nói chung  có một Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt  can trường đã phát biểu: “Nếu ai đi cầu nguyện mà đi tù thì tôi đây xin đi thay” cùng với sự dấn thân không quản ngại của  các linh mục dòng Chúa Cứu Thế và linh mục đoàn Hà Nội.

Người dân Tổng giáo phận Hà Nội hiểu được rằng, họ đang  có những chủ chiên  luôn ở bên cạnh, đồng hành cùng họ với tất cả tâm tình của một người mục tử chăn chiên  đúng nghĩa “Chủ Chiên dám hy sinh mạng sống mình vì đoàn chiên” Mặc dù trong bối cảnh dầu sôi, lửa bóng như thế, nhưng một mối tình hiệp nhất trong Tổng giáo phận Hà Nội được biểu hiện  một cách rõ nét. Chủ chiên cùng hàng ngàn người cầm trên tay cành Vạn Tuế lên đường đến trụ sở công an Thành Phố Hà Đông  đòi công lý cho anh em mình.

Rồi đây, 6 Giáo dân  tại giáo xứ Cồn Dầu cũng sẽ ra tòa như giáo xứ Thái Hà trước đây. Nhưng sự kiện ấy rồi sẽ ra sao? Điều này, người dân Cồn Dầu hay những người yêu công lý, họ còn trông chờ nơi một niềm an ủi nào đó đứng về phía họ?

Tinh thần của người dân Cồn Dầu sẽ vững mạnh hơn, sẽ lấy lại được tinh thần vốn có của họ trước đây, nếu người dân Cồn Dầu có một nơi nương tựa. Có một vị Giám mục, những linh mục noi gương  Đức Tổng giám mục Oscar Romeo của người dân El Savador, một Vị Giám mục “bảo vệ cho người nghèo”  hay ngay trong nước Viêt Nam chúng ta, hãy noi gương  Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt tại Tổng giám Mục Hà Nội, một vị Giám mục đã trở nên “Chứng nhân của sự Thật và công lý

Nhưng dù sao đi chăng nữa, người dân Cồn Dầu sẽ hiểu được rằng: Cái chết của anh Tôma Nguyễn Thành Năm như đang nối tiếp dòng máu Tử Đạo của các Đấng tiền nhân. Hạt giống ấy sẽ đâm chồi nảy lộc vì đã thổi đi để gìn giữ mảnh đất mà cha ông của họ đã khố công khai sinh và gầy dựng. Giọt máu của anh Tôma Nguyễn Thành Năm sẽ còn chảy mãi trong lòng người dân Cồn Dầu.

Sự hy sinh của 6 anh chị em Cồn Dầu đang chịu những nỗi cơ cực trong  tù cộng sản, sẽ còn lê  bước trong cuộc sống của người dân Côn Dầu hôm nay. Đó như là tiếng tiếng kêu cứu đòi công lý  của  người dân Cồn Dầu đến anh chị em đồng loại.

Phải chăng, cái công lý ấy là cơn khát Chúa Giêsu đã thốt lên trong 7 lời cuối cùng của Ngài trên Thập Giá “Ta khát” đang rên xiết kêu lên  tới mọi thành phần trong Giáo hội Việt Nam, cần lên tiếng trước bất công và hiệp thông mạnh mẽ với nỗi đau của người dân nghèo, người dân bị áp bức phải chịu. Điều đó cũng là để thỏa mãn cơn khát cho chúa Giêsu trên Thập Giá? Ở đây, người dân Cồn Dầu đang khát “công lý và sự thật”, những điều họ mới chỉ được nghe nói nhưng không hi vọng hiện hữu với bàn tay sắt của nhà cầm quyền CS nơi đây.

Dù chỉ là nén hương lòng để thắp cho người đã khuất: một lời cầu nguyện, một tiếng nói đồng cảm, một cử chỉ hiệp thông với nỗi đau của người dân Cồn Dầu  là một nghĩa cử cao đẹp để nói lên tình đồng đạo cùng con một cha trên trời.  Đây cũng là sứ mệnh của mỗi chúng ta, sứ mệnh của Giáo hội “Sứ mệnh đứng về phía người nghèo”

Hà Nội 16/8/2010

Joseph Nguyễn Văn Thống

Đan Viện Châu Sơn và câu chuyện về Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt


Đan Viện Châu Sơn, một địa danh thân thương với cái tên trìu mến cho những ai đã về nơi đây. Châu Sơn chính là nơi an bình và là nơi tiếp thêm nguồn sinh lực cho Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt để Ngài đủ sức trải qua cuộc “ khổ nạn” của chính Ngài và để lãnh đạo giáo dân vượt qua những đau thương khi Ngài còn là Tổng Giám Mục Hà Nội.

Châu Sơn phải chăng cũng chính là nơi nghỉ chân sau cùng của Đức Tổng Giuse trên cương vị làm Tổng Giám Mục Hà Nội? Để rồi vào ngày 12/5/2010, một chuyến bay chở Ngài đi nơi nao không hẹn ngày trở lại. Ngài xa rời Tổng Giáo Phận Hà Nội để lại một “ bức thư từ biệt” gửi đoàn chiên thân thương của Ngài. Ngài đi rồi để lại một nỗi nhớ thương khôn xiết trong lòng giáo dân Tổng Giáo Phận Hà Nội.

Tôi và một số anh em vì quá nhớ thương Đức Tổng đã nhã hứng về Châu Sơn tìm lại những hình bóng của người xưa. Thật là, Người đã đi xa rồi nhưng những bước chân ấy, hình bóng ấy của Người vẫn còn ở lại.

Đức Tổng Giuse đi rồi để lại một nỗi nhớ trong lòng Châu Sơn

Châu Sơn trở thành quê hương thân yêu của Đức Tổng nơi mà Ngài về để “ Cầu nguyện và tĩnh tâm” để Ngài kết hợp mật thiết với Thầy Chí Thánh Giêsu, người thầy đã dạy cho Ngài bài học của “ Sự Thật” và “ Công lý” đã dạy cho Ngài bài học về “ đối thoại với người nghèo” là Đấng mà Đức Tổng Giuse đã mến yêu và tin thờ.

Trong những lúc đau thương đến với Đức Tổng Giuse, khi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam dùng mọi phương sách để triệt hạ Ngài và gieo rắc đau thương cho đoàn chiên. Ngài chỉ biết tìm về Đan Viện Châu sơn để Cầu nguyện.

Chúng tôi đến Châu Sơn cũng đúng vào giờ kinh chiều của Đan Viện, tôi thấp thoáng trông thấy những chàng thanh niên trẻ trung với những bộ áo dòng trắng tinh như thiên thần cùng những lời kinh tha thiết ngút ngàn dâng lên Thiên Chúa toàn năng trong một ngôi nhà thờ nhỏ bé, xinh xắn nhưng toát lên một vẻ “tráng lệ” “ thánh thiêng” làm lòng người ngây ngất.

Sau giờ kinh, tôi được gặp một đan sỹ, được thầy kể lại: “ Nhà thờ này, it nhất mỗi ngày 7 lần Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt đã đến dâng Thánh lễ và cầu nguyện cùng tu sỹ, đan sỹ và linh mục trong Đan Viện”

Và câu chuyện về Đức Tổng Giuse lại được một đan sỹ khác chia sẻ cùng tôi khi lúc chiều tà: “ Mình thấy Đức Tổng Giuse là một người đạo đức, thánh thiện. Hầu hết trong 7 giờ kinh của Đan Viện, lúc nào cũng thấy sự hiện diện của Ngài và Ngài thường có mặt trước 20 phút trong mỗi giờ kinh. Hằng ngày, ngoài Thánh lễ và 7 giờ kinh chung của Đan Viện, Ngài lại chuyên chăm lần chuỗi Mân Côi. Mình chưa thấy một giám mục nào như thế!” nói tới đây, Đan Sỹ ấy lưng tròng nước mắt.

Đan Sỹ lại tâm sự tiếp: “ Ngoài ra, mỗi sáng Đức Tổng Giuse đều lên núi của Đan Viện, nơi ấy có một cái hang và Ngài thương lên đó để cầu nguyện với mẹ Maria. Có những hôm, Ngài còn leo lên tận đỉnh núi nơi có cây Thánh Giá để cầu nguyện. Khi Ngài về, mình trông thấy Ngài tay chân xầy xước mà lòng cảm phục biết bao…”

Nghe Đan Sỹ kể vậy, tôi cũng muốn tiếp tục tìm lại dấu chân Đức Tổng đã đi qua tại núi này và tôi hì hục bước lên núi vào sáng hôm sau đó. Thật sự, đường lên Hang Núi không dễ chút nào từ chân núi lên Hang Núi khoảng 300 bậc thang. Vậy mà, Đức Tổng Giuse đã leo lên tận đỉnh núi để ốm lấy cây Thánh Giá. Xuống núi, tôi rảo bước về Đan Viện cách cổng khoảng 200m. Tôi lại gặp 3 em bé đang ngồi trong sân nhà nhìn ra, khi trông thấy tôi, các em lại chỉ tay vào tôi thầm thì chuyện gì đó, thấy lạ quá tôi tò mò vào hỏi thăm. Khi tới gần các em, đột nhiên một em hô lên: “ Mầy nhầm rồi” vì các em trông tôi từ đàng xa không thấy rõ nên đã nhầm tôi với Đức Tổng Giuse chăng? Khi được hỏi lý do các em trả lời: “ Hằng ngày, cứ mỗi sáng như thế này, cháu thường thấy một người đàn ông đi qua đây để lên Hang Núi cầu nguyện. Ông ấy hơn 50 tuổi, nhưng mấy hôm nay chúng con không thấy ông ấy nữa”. Một em khác tiếp lời: “ Không biết ông ấy có về đây nữa không?..” Nghe đến đây lòng tôi ngậm ngùi xúc động vì Đức Tổng đã đi xa rồi không biết đến lúc nào Ngài sẽ trở lại Châu Sơn, lúc nào Ngài sẽ về với đoàn chiên Tổng Giáo Phận Hà Nội đang ngày đêm mong mỏi đợi ngày Ngài trở lại.

Đan Viện Châu Sơn

Nếu ai đã từng đến Châu Sơn có dịp vào Đan Viện. Chắc chắn rằng, sẽ đọng lại nơi mỗi người những cảm xúc ngọt ngào về Đan Viện. Chúng ta sẽ bắt gặp những tu sỹ, đan sỹ hay linh mục thật chất phác, thánh thiện được toát lên trên khuôn mặt hay nơi những công việc lao động thường nhật của các tu sỹ, đan sỹ và linh mục tại đây. Các thành viên trong Đan Viện sống : “lao động”và “cầu nguyện” Chính nhờ Đan Viện đêm ngày chuyên chăm cầu nguyện và hy sinh để âm thầm cầu nguyện cho nhân loại. Thế giới hôm nay đang đi vào hủy diệt nhưng nhờ lời cầu nguyện và hy sinh của mọi người trong Đan Viện để Thiên Chúa biến đổi nhân loại.

Đan Viện Châu Sơn là điểm tĩnh tâm lý tưởng cho những tâm hồn khao khát tìm đến với Chúa ở khu vực miền bắc. Mỗi năm thu hút hằng trăm đoàn hành hương khắp nơi đổ về nhưng cơ sở vật chất tại Đan Viện còn quá nhiều thiếu thốn. Chỉ có một ngôi nhà thờ và nhà Nội Vi đã cũ kỹ được xây dựng từ 1939, nhà thờ và nhà Nội Vi có được là nhờ vào: “ Tiền Khấn” và lời “ Cầu nguyện” của Lm Phêrô Trần Đức Trưởng.

Hiện Châu Sơn, có được một nhà khách dành cho mọi người về tĩnh tâm và hành hương do công sức của các tu sỹ, đan sỹ, linh mục trong Đan Viện và một số ân nhân góp nhặt để xây dựng nên nhưng còn it ỏi và chật hẹp để đáp ứng một lượng nhu cầu muốn biến đổi tâm hồn từ hàng giáo phẩm đến giáo dân ở khắp mọi nơi. Theo tôi được biết cứ vào mỗi dịp mùa chay về, muốn được tĩnh tâm tại Đan Viện Châu Sơn phải đăng ký trước cả 4-5 tháng mới có cơ may được tĩnh tâm vì nhà khách chỉ đáp ứng được một lượng người nhỏ bé.

Đầu giờ chiều, ngày 18/5, khi tôi vẫn còn ở Đan Viện, có khoảng 300 khách hành hương từ giáo xứ Từ Châu thuộc Tổng Giáo Phận Hà Nội về hành hương và thăm Đan Viện. Ngoài việc thăm viếng Đan Viện thì một động lực nữa mà tôi được biết là họ muốn về thăm nơi mà Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt kính yêu của họ đã về “Cầu nguyện”và “tĩnh tâm” tại đây trước ngày Ngài xa đoàn chiên Tổng Giáo Phận Hà Nội. Lúc đó, tôi thấy thương cho các tu sỹ và đan sỹ chạy ngược, chạy xuôi lo lắng tìm nơi ăn chỗ nghỉ cho đoàn hành hương về thăm nhưng không tìm được cách nào lo lắng cho được một lượng người như thế khiến giáo dân cũng phải đứng tràn ra hành lang để trú ngụ trong lúc trời đột nhiên mưa. Tôi thương các thầy nhiều nhưng cũng thương cho giáo dân.

Đan Viện Châu Sơn hiện có tổng cộng 90 thành viên trong đó có 6 linh mục, 3 thầy phó tế, 20 đan sỹ khấn trọn, 23 khấn tạm, 11 tập sinh năm thứ 2, 7 tập sinh năm thứ nhất và 20 dự tu. Đây là những bông hoa của Đan Viện nói riêng và giáo hội Việt Nam nói chung đang ngày đêm hy sinh và cầu nguyện cho Giáo Hội và thế giới.

Hy vọng rằng, Đan Viện Châu Sơn sẽ có một nhà khách rộng hơn qua lòng quảng đại của mọi người khi biết đến. Dù một chút nhỏ bé thôi nhưng là bông hoa để cải tiến các linh hồn đang muốn về Đan Viện Châu Sơn. Nhờ đó, Đan Viên có điều kiện để phục vụ các linh hồn hầu giáo hội ngày càng phát triển. Phải chăng, đây cũng là nỗi thao thức của Đức Tổng Giuse khi Ngài còn ở Việt Nam?

Được biết, những ngày sắp tới sẽ có nhiều đoàn hành hương khắp mọi nơi về Châu Sơn không chỉ để hành hương nhưng để tìm lại những dấu chân và hình bóng của vị mục tử đáng kính Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt.

Châu sơn 18/5/2010

Joseph Nguyễn Văn Thống

Địa Chỉ của Đan Viện:

Đan Viện Xitô Thánh Mẫu Châu Sơn

Phú Sơn-Nho Quan- Ninh Bình

ĐT: 0303.866.416

Email: Chauson@hotmail.Com

Tổng Giáo phận Hà Nội nô nức ngày Đại hội Di Dân

Lm. Lưu Ngọc Quỳnh CSsR

Lm. Lưu Ngọc Quỳnh CSsR


Hà Nội_ vào ngày 28/4/2010, tại dòng Chúa Cứu Thế đã diễn ra ngày Đại hội Di Dân lần thứ nhất với chủ đề: “ Tình yêu của Đức Kitô dành cho người Di Dân” đã thu hút đông đảo linh mục, tu sỹ, chủng sinh, giáo dân và đặc biệt là thành phần Di Dân trong Tổng Giáo phận Hà Nội về tham dự.
Di Dân là một trong những thành phần mà tổ chức Liên Hợp Quốc cũng như chính phủ các quốc gia dành sự quan tâm đặc biệt. Đối với Giáo hội Công giáo, Đức Thánh Cha luôn dành tình yêu cho thành phần Di Dân thông qua các Thông Điệp của Ngài để mọi quốc gia và tổ chức phải thực sự là chỗ dựa cho thành phần Di Dân.
Đồng thời, thông qua kỳ hội nghị toàn quốc lần thứ nhất về Di Dân được họp ngày 8-9/1/2010 tại Sài Gòn . Tổng Giáo Phận Hà Nội với sự quan tâm đặc biệt của Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt và sự điều hành của Cha Gioan Lưu Ngọc Quỳnh CSsR đặc trách Di Dân, đã triển khai chương trình theo định hướng mà UBMV Di Dân đã đề ra. Nhờ đó, trong suốt thời gian qua, đã quy tụ được đông đảo những người Di Dân tại Hà Nội và các vùng phụ cận làm thành một Cộng đoàn Xa Quê trong tình yêu thương và hiệp nhất trong đại gia đình Tổng Giáo phận Hà Nội.
Đúng 14h, Đại hội Di Dân Tổng Giáo phận Hà Nội lần thứ nhất đã được khai mạc trong một bầu không khí hết sức sống động , sau huấn từ của Cha Mathêu Vũ Khởi Phụng CSsR.
Thánh lễ tạ ơn cũng đã được bắt đầu lúc 18h30, khi đoàn đồng tế gồm cha Jo Lưu Ngọc Quỳnh trưởng ban tổ chức đại hội, cha Mathêu Vũ Khởi Phụng bề trên DCCT Hà Nội, , cha Brunô Phạm Bá Quế truởng ban Bác Ái Tổng Giáo phận Hà Nội và đông đảo linh mục cùng đoàn rước cung nghinh tượng Thánh Giuse vào nhà thờ để dâng Thánh lễ tạ ơn và mừng kính Thánh Giuse Thợ quan Thầy của những người xa quê.
Chương trình đại hội Di Dân lần thứ I của Tổng Giáo phận Hà Nội kết thúc lúc 21h trong niềm vui tạ ơn khôn xiết với Đấng toàn năng đã thương ban cho người Di Dân.
Mọi người chia tay nhau ra về trong niềm hoan lạc và bình an vì được ấm nồng tình yêu Thiên Chúa và con người, hẹn ngày Đại hội Di Dân lần thứ II sẽ đến.

This slideshow requires JavaScript.

Hà Nội 28/4/2010
Joseph Nguyễn Văn Thống